Cái gọi là bậc đạo đức thì phải nên đừng ham thích bất cứ một vật gì. Nếu một khi đã ham thích một vật gì thì bị giặc ngoại vật đó nó làm trở ngại.

Ham thị dục thì tâm tham ái sinh. Ham lợi dưỡng thì niệm bôn ba cạnh tranh dấy khởi. Ham thuận theo thì kẻ tiểu nhân a dua tụ họp. Ham thắng thua thì núi nhân ngã đắp cao. Ham vơ vét của dân thì lời than oán dấy động. Tóm lại mà xét cho cùng đều không ngoài một cái tâm. Tâm chẳng sanh thì muôn pháp tự dứt. Chỗ sở đắc thường ngày không nên để vượt quá những điều răn dạy này.