Nếu chỉ đem cái trí tuệ có hạn mà muốn thấu suốt sự việc không cùng, thời phần hiểu biết tất có phần thiên lệch, tinh thần có chỗ sẽ bị khốn quẩn. Việc này đối với đại đạo càng bị ngăn cách vậy.

Cổ đức nói: Nếu chẳng lo vì đạo thì tâm tiết tháo (chí khí cương trực và trong sạch) chẳng cao xa. Xử thân thường nhàn rỗi thì ý chí dùng việc chẳng to lớn. Người xưa vì từng trải những việc gian nan, từng nếm những mùi hiểm trở, vậy sau mới hưởng được chung thân an nhàn. Vì lẽ, việc khó thời chí khí sắc bén, khắc khổ thời lo nghĩ sâu xa. Nhờ đó mới hay chuyển hoạ thành phúc, chuyển sự vật làm đạo vậy.