Cái pháp của Tỳ-kheo, quý ở chỗ thanh kiệm, đâu nên sài hoang phí khiến kẻ hậu học tập theo thói quen xa hoa đó, tăng thêm cái tâm mong cầu không chán, sao được không hổ thẹn với cổ nhân vậy ư!

Khi ngài Viên Ngộ muốn sửa lại Ngoạ Long Am của Phật-Ấn để làm nơi nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Ngài Cao Am bèn nói: Người trong chốn Thiền-lâm, nếu đã có cái vui đạo nghĩa, thì cần chi đến hình hài bề ngoài. Ta nay đã đến tuổi Tòng-lâm (tuổi ngoài 70), chính cũng như sao Trường-canh và sao Hiểu-nguyệt, bóng sáng chẳng còn được bao lâu. Lều đống ở núi Tây, suối rừng quen thuộc đều là những nơi chốn ta vui về tuổi già, hà tất phải có chỗ riêng cho mình rồi sau mới có thể vui vậy ư!