Những Câu Nói Cho Một Ngày

  1. Hơi thở là nguồn sống (9/26/2020)

    Cuộc sống thực sự vốn dĩ rất đơn giản. Chỉ vì chúng ta cứ khăng khăng nhất định làm cho nó trở nên phức tạp lên thôi.

    Cuộc sống … là lẽ thường nhiên

    Lúc lo lắng thì phải suy nghĩ

    Lúc nghỉ ngơi thì nên nghỉ ngơi

    Lúc có việc thì phải làm việc

    Xong việc rồi thì nên buông xuống

    Để thảnh thơi và hãy sống hồn nhiên.

  2. Nên Thay đổi Quan Niệm Sống, tốt hơn là cố thay đổi hoàn cảnh sống (9/25/2020)

    Nếu bạn không thể thay đổi tình huống hay hoàn cảnh trước mặt, thì hãy thay đổi cách nhận thức về nó. 

    Nên nhớ rằng, hầu hết những căng thẳng, mệt mỏi của bạn là đến từ cách bạn phản ứng với hoàn cảnh sống, chứ không phải đời sống là căng thẳng vậy.

  3. Chỉ cần im lặng mà đừng nên làm gì khác (9/24/2020)

    Không cần trả lời hay có hành động gì trước sự khiếm nhã của người khác.

    Khi ai đó suồng sã hay vô phép với bạn là họ đang bộc lộ con người bên trong họ mà không phải là bạn. 

    Vì thế, bạn không nên cảm thấy mình bị xúc phạm. Bạn chỉ cần im lặng là đủ rồi. 

  4. Hãy Nương Về Hải Đảo Tự Thân (9/23/2020)

    Nếu bạn đấu tranh cho một lý tưởng thì hãy chuẩn bị hành trình cô độc như cội cây đứng riêng một góc trời.  Nếu lỡ như bạn có bị ngã xuống thì hãy ngã như một hạt mầm, để một mai kia sống dậy tiếp tục tranh đấu.

  5. Tìm Lại Chính Mình (9/21/2020)

    Đôi khi ta đánh mất chính mình chỉ vì ta cố làm hài lòng người khác.

    Giờ đây ta muốn tìm lại chính mình thì hình như là ta đang mất dần mọi người xung quanh vậy.

  6. Cuộc đời như một cuốn sách (9/20/2020)

    Có những chương tràn đầy niềm vui, có những chương mang nỗi niềm chất chứa, và cũng có chương khơi dậy điều  phấn khởi.  Nhưng nếu bạn không lật qua trang kế tiếp thì bạn sẽ không bao giờ biết được chương mới sẽ có những gì.

  7. Sức Mạnh Chân Thật (9/19/2020)

    Sức mạnh không phải bằng cách chiến thắng người khác.  Nhưng sự nỗ lực giải quyết khó khăn trong đời sống sẽ tập cho bạn trở nên mạnh mẽ hơn.  Trong lúc trải qua những bế tắt mà bạn vẫn kiên trì, quyết chí không bỏ cuộc một cách dễ dàng, thì đó mới là sức mạnh thật sự.

  8. Giữ Vững Niềm Tin (9/18/2020)

    Những gì bị hư hỏng vẫn có thể vá trở lại. Những gì bị tổn thương vẫn có thể chữa lành lại. Dù màn đêm có tối đến đâu, mặt trời kia vẫn chiếu sáng trở lại.

  9. Sống tĩnh tại và an nhiên (9/17/2020)

    Khen chê, được mất, hạnh phúc và khổ đau đều đến và đi như cơn gió thoảng. 

    Để có an lạc thực sự, chúng ta cần phải vững chãi và an nhiên như cây to đứng trước gió vậy.

  10. Bậc Hiền Trí – Kinh Pháp Cú (9/16/2020)

    “Như đá tảng kiên cố,

    Không gió nào dao động,

    Cũng vậy, giữa khen chê,

    Người trí không dao động.”

  11. Không ngừng làm tốt bản thân (9/15/2020)

    Đừng bao giờ dừng lại việc nỗ lực hết mình để hoàn thiện công việc và bản thân chỉ vì một ai đó không tán thành, không thấy được việc làm của bạn.

  12. Đừng Bao Giờ Bỏ Cuộc.  (9/14/2020)

    Ngày hôm nay nếu thấy khó khăn mà muốn bỏ cuộc, đâu biết được ngày mai sẽ càng  tệ hơn, nhưng chịu khó nổ lực không ngừng thì những ngày kế tiếp sẽ là một tương lai tươi sáng.

  13. Hãy Tha Thứ (9/13/2020)

    Xin tha thứ cho những người đã từng xem thường bạn, sỉ nhục bạn, công kích xúc phạm bạn, lợi dụng sự tử tế của bạn như một lẽ đương nhiên. Nhưng trên tất cả, hãy tha thứ cho bản thân vì đã cho phép họ làm tổn thương bạn nhiều đến thế.

  14. Hãy làm Ngọn Đèn thắp sáng cho mọi người (9/12/2020)

    Chớ nên buồn nếu mọi người chỉ nghĩ tới bạn mỗi khi họ cần bạn.  

    Mà nên cảm thấy đó là một đặc ân, bởi bạn như một điểm tựa, một ngọn đèn sáng được thắp lên trong tâm trí họ mỗi khi họ bị lạc vào chỗ tối.

  15. Chấp Nhận, Thay Đổi và Buông Xuống (9/11/2020)

    Trong mọi vấn đề, thường có ba giải pháp: 

    ⁃Học chấp nhận

    ⁃Tập thay đổi

    ⁃Để nó sang một bên.

    Nếu bạn không thể chấp nhận vấn đề đó, thì hãy thử tập thay đổi nó. Nếu bạn lại không thể thay đổi nó, thì có lẽ là lúc bạn nên mặc kệ nó.

  16. Cân Nhắc Trước Khi Nói (9/10/2020)

    Trước khi bạn muốn nói một điều gì, hãy để những điều bạn muốn nói đó đi qua ba cánh cửa:

    -Liệu đó có phải là sự thật?

    -Có cần thiết phải nói về điều đó không?

    -Nó có mang lại lợi ích cho người nghe không?

  17. Hãy Nói Điều Đáng Nói (9/9/2020)

    Đừng lãng phí thời gian của bạn cho những lời giải thích: bởi người ta chỉ lắng nghe những gì họ muốn nghe mà thôi.

  18. Quà Tặng Thời Gian (9/8/2020)

    Món quà tuyệt vời nhất chính là bạn có thể dành thời gian cho ai đó. Bởi vì, khi bạn dành thời gian của mình đến với người khác là bạn đang trao tặng cho họ một phần cuộc đời mình; và quãng thời gian ấy, sẽ chẳng bao giờ lấy lại được.

  19. Hãy sống thật hôm nay (9/7/2020)

    Mỗi sớm mai có thể thức dậy, chính là chúng ta được sinh ra một lần nữa.

    Vì vậy, chúng ta đang làm gì cho đời sống hôm nay mới là điều thiết thực nhất.

  20. Hãy tập sống tha thứ (9/6/2020)

    Tha thứ không phải là tặng phẩm bạn dành cho ai khác. Tha thứ là món quà bạn dành tặng cho chính mình.

  21. Đừng nên trách người (9/5/2020)

    Đừng nên trách hờn hay đổ lỗi cho ai trong cuộc đời mình, bởi vì:

    ⁃Người tốt mang đến cho bạn niềm hạnh phúc.

    ⁃Người xấu huấn thị cho bạn kinh nghiệm sống.

    ⁃Người tệ bạc dạy cho bạn bài học xử thế.

    ⁃Và người tuyệt vời để lại cho bạn những kỷ niệm đẹp.

  22. Đôi khi bạn chỉ cần Hít thở là đủ (9/4/2020)

    Đôi khi,…. điều tốt nhất bạn có thể làm được là không nên suy nghĩ nữa, buông xuống mọi băn khoăn, đừng có tưởng tượng, và chớ để bị ám ảnh vào việc gì khác. Bạn chỉ cần hít thở và có niềm tin rằng: Mọi thứ rồi cũng sẽ đâu vào đó thôi.

  23. Bậc Thầy Cuộc đời (9/3/2020)

    Cuộc đời chính là bậc Thầy tuyệt vời, nếu bạn không học được ngay trong đời này thì bài học đó sẽ lập đi lập lại cho đến khi bạn học được mới thôi.

  24. Cảm Ơn Người (9/2/2020)


    Trong cuộc sống sẽ luôn có những người đối xử không tốt với bạn. Tuy vậy, bạn vẫn nên cảm ơn họ, bởi nhờ họ mà tâm bạn trở nên mạnh mẽ và vững vàng hơn.

  25. Bước tới Thành Công (9/1/2020)

    Mỗi một người khi thành công đều có những câu chuyện đau thương. Trải qua mỗi chuyện đau thương đều có một kết thúc mỹ mãn. Vì vậy, hãy chấp nhận đau thương và sẵn sàng để đi đến thành công.

  26. Hãy buông xuống và thảnh thơi (8/31/2020)

    Vấn đề ở đây không phải là ở nơi vấn đề. Mà vấn đề ở chỗ là sự suy nghĩ đã vượt quá mức tưởng tượng của bạn khi đối diện với vấn đề. Hãy buông nó xuống và bạn sẽ thấy thảnh thơi.

  27. Nhận chân và chuyển hoá (8/30/2020)

    Bạn là người mạnh mẽ khi bạn dám chấp nhận chỗ yếu kém của mình để chuyển hoá. 

    Bạn là người xinh đẹp khi bạn biết cảm kích những khiếm khuyết của mình để làm đẹp nó. 

    Bạn là người thông minh khi bạn thật sự học được từ những lỗi lầm của chính mình để thay đổi.

  28. Cuộc Sống (8/29/2020)

    Cuộc sống không phải là để trở thành bám víu vào mọi thứ, nơi chốn hay của cải vật chất. Thay vào đó, cuộc sống là hành trình tìm về sự hợp nhất của chính mình và tất cả những gì làm nên bạn.

  29. Im Lặng (8/28/2020)

    Là câu trả lời tốt nhất cho những ai không biết coi trọng lời nói của bạn.

  30. Cuối một ngày nhìn lại (8/27/2020)

    Tôi thấy được sự bình yên, bởi vì ý niệm của tôi luôn nhắm vào điều tốt và trái tim tôi trọn ngày giữ được trong sáng.

  31. Để tìm thấy sự bình yên (8/26/2020)

    Đôi khi bạn phải sẵn sàng chịu mất đi mối quan hệ với một số người, một số nơi và một số thứ, mà nó tạo ra sự ồn náo trong cuộc sống của bạn.

  32. Chỉ cần hít thở nhẹ nhàng (8/25/2020)

    Bạn có đủ mạnh mẽ để đối phó với những thách thức của mình, đủ thông minh để tìm ra giải pháp cho vấn đề của bạn và đủ khả năng để làm bất cứ điều gì cần giải quyết.

  33. Năm điều sẽ không bao giờ tìm lại được trong cuộc sống. (8/24/2020)

    1.  Viên đá sau khi đã ném đi

    2. Lời nói sau khi đã nói ra

    3. Cơ hội sau khi bị bỏ lỡ

    4.  Khoảng thời gian khi đã đi qua

    5.  Niềm tin sau khi đã bị đánh mất

  34. Người trưởng thành (8/23/2020)

    Người trưởng thành là người biết học cách rời xa những con người và những tình huống đem lại cho bạn cảm giác bất an, tổn thương lòng tự trọng, làm giảm giá trị  nhân phẩm và nhân cách đạo đức.

  35. Học – Sống – Hy vọng (8/22/2020)

    Học hỏi từ quá khứ

    Hãy sống cho hiện tại

    Hy vọng vào tương lai. 

  36. Khả năng thực thụ (8/21/2020)

    Khi bạn không thể làm chủ với những gì đang xảy ra, thì bạn hãy thử thách với chính mình là phải điều phối làm sao để ứng phó với nó.  Đó mới chính là khả năng thực thụ của bạn vậy.

  37. Có cuộc sống hài lòng thì tốt hơn là cuộc sống thành công. (8/20/2020)

    Có cuộc sống hài lòng thì tốt hơn là cuộc sống thành công.  Bởi vì thành công là dựa trên sự đo lường của người khác.  Còn sự hài lòng thì được đo lường bởi tâm hồn, trí tuệ và trái tim ta.

  38. Hãy giống như hoa sen. (8/19/2020)

    Tin tưởng vào ánh sáng,

     Lớn lên trong bùn lầy

    Đặt niềm tin vào một tương lai tươi mới.

  39. Đừng giáo dục con bạn về sự giàu có, hãy giáo dục chúng làm sao sống hạnh phúc. (8/18/2020)

    Như vậy về sau khi lớn lên, chúng sẽ hiểu được giá trị của cuộc sống, chứ không phải chỉ biết giá cả của vật chất. 

  40. Những suy nghĩ tiêu cực (8/17/2020)

    Những suy nghĩ tiêu cực và căng thẳng giống như những đàn chim, chúng ta không thể ngăn chặn chúng bay đến gần bên mình, nhưng chúng ta có thể ngăn không cho chúng nó làm tổ trong tâm trí của mình.

  41. Tôi không muốn phải tranh luận với bất cứ ai (8/16/2020)

    Tôi xin chọn cách rời khỏi bởi vì tôi chỉ muốn được yên bình!

  42. Đừng lãng phí năng lượng của bạn cho việc lo lắng (8/15/2020)

     hãy sử dụng năng lượng đó để thực hiện cho niềm tin.

  43. Hãy thảo luận, mà đừng tranh luận (8/14/2020)


    Thảo luận luôn luôn tốt hơn là tranh luận, bởi vì tranh luận chỉ để xem ai là người đúng, còn thảo luận là để phân tích điều hay lẽ phải.

  44. Đừng bao giờ vô tình, hay làm lơ (8/13/2020)

    Đừng bao giờ vô tình, hay làm lơ đối với người thật sự quan tâm bạn. Bởi vì một ngày nào đó bạn chợt nhận ra rằng: mình đã đánh mất viên kim cương, trong lúc bận tâm đi góp nhặt những viên đá vụn.

  45. Những giọt nước mắt (8/12/2020)

    Có một người bạn mà thấu hiểu được những giọt nước mắt của ta còn đáng quý hơn là có nhiều người bạn mà chỉ quen biết ta lúc mỉm cười.

  46. Hãy hiểu rằng… (8/10/2020)

    Bạn không thật sự sở hữu gì cả 

    Mọi thứ xung quanh bạn chỉ là tạm thời.

    Chỉ có lòng từ bi xuất phát từ chân tâm mới là mãi mãi.

  47. Nếu bạn chỉ có chú trọng vào vấn đề thì bạn sẽ thấy có nhiều vấn đề hơn. (8/9/2020)

    Nhưng khi bạn chú tâm vào tính năng giải quyết thì bạn sẽ thấy có nhiều cơ hội hơn.

  48. Hãy Học Chấp Nhận (8/8/2020)

    Hãy ngừng những đòi hỏi, mà nên học cách chấp nhận. Cuộc sống sẽ trở nên dễ chịu hơn nhiều.

  49. Đừng So Sánh (8/7/2020)

    Đừng đem đời mình đi so sánh với người khác.  Không có sự so sánh giữa mặt Trời và mặt Trăng, bởi mỗi cái sẽ tỏa sáng vào đúng thời điểm của nó.

  50. Làm thế nào để có một ngày hạnh phúc (8/6/2020)

    1/ Hãy chậm lại

    2/ Thường nói lời cảm ơn 

    3/ Hãy mỉm Cười 

    4/ Hít thở thật sâu 

    5/ Nói lời khen tặng đến người khác

    6/ Hãy tri ân từ những điều rất nhỏ

    7/ Chú ý vào những sự tuyệt vời 

    8/ Nhận thức được ba điều bạn biết ơn.

  51. A Di Đà Phật (8/5/2020)

    Hãy giữ lòng lành

    Hãy thắp sáng trái tim

    Làm đầy đời sống với năng lượng tích cực

    Để làm những việc mình thích.

  52. Hạnh phúc sẽ không bao giờ đến với những ai không ý thức được những gì họ đang có (8/4/2020)
  53. Chấp Nhận (8/3/2020)

    Khi bạn không thể tìm ra cách giải quyết cho một vấn đề, thì điều đó có thể không còn là vấn đề cần được giải quyết nữa, mà thay vào đó nó là một sự thật cần được chấp nhận.

  54. Khi bạn thắp lên ngọn đèn cho ai đó, cũng chính là lúc bạn thắp sáng con đường cho chính mình (8/2/2020)
  55. Tôn trọng cảm giác của người khác, với mình đôi khi không là gì, nhưng đối với họ có thể là tất cả. (8/1/2020)
  56. Nghe (7/31/2020)
  57. Thà đứng riêng một mình, còn tốt hơn là đứng chung với những người làm mất phẩm giá của mình. (7/30/2020)
  58. Hối Tiếc (7/29/2020)
  59. Stay Positive (7/28/2020)
  60. Stay Positive (7/28/2020)
  61. Judge Nothing (7/27/2020)
  62. Speak and Listen (7/26/2020)

  63. Happiness is a Choice (7/25/2020)
  64. A Beautiful Life (7/24/2020)
  65. Người tu hành trong tâm không có kiến thức cao minh xa rộng, bên ngoài thiếu thầy nghiêm bạn tốt thì ít có người thành được đại khí. (7/22/2020)

    Phàm là người học đạo cần phải chính tâm làm đầu, vậy sau mới có thể chính mình và chính sự vật. Tâm đã chính thì an định được vạn vật. Tâm đã chính mà thân lại loạn là điều không thể có. Bởi lẽ ấy, phải lấy nhất tâm làm cội gốc, muôn sự bên ngoài là cành lá. Nếu cội gốc chắc khỏe thì cành lá tươi tốt, cội gốc khô gầy thì cành lá tất héo gãy vậy.

  66. An ổn phận nghèo để gìn giữ mối đạo là bổn phận của người tu sĩ. Nếu con người vì lẽ khốn cùng hay thịnh đạt, vì tụ hội hay táng thất mà bỏ mất chỗ giữ đạo thời chưa có thể nói là được đạo vậy. (6/8/2020)

    Là người tu thời thường ngày cần có tâm hồn phóng khoáng thông suốt, không có sự ngăn cách trong ngoài, trọn ngày tiêu dao an nhiên tự tại. Thấy việc nghĩa có thể làm được thời hăng hái dấn thân tới trước, hay dẫn dắt những người hiền đức tài năng, không ưa thích kẻ phụ hoạ thị phi kết giao cẩu thả. 

  67. Tâm nhân nghĩa đạo đức thì thánh hay phàm cũng đều đầy đủ không khác, chỉ khác nhau ở chỗ đạt được hay không đạt được mà thôi. (5/25/2020)

    Đạo đức nhân nghĩa không phải để dành riêng cổ nhân, mà người đời nay cũng có phần, nhưng vì trí thức của họ chẳng sáng tỏ, học vấn của họ chẳng sâu rộng, căn khí không thanh tịnh, chí khí lại hẹp kém, thực hành thì bất lực, lại bị thanh sắc nó di chuyển, nên họ chẳng tự giác được đó vậy. Bởi lẽ nếu họ chỉ nương vào vọng tưởng tình niệm, tích tụ ngày một dày đặt, nay muốn trừ khử nó ngay trong một lúc tất không phải dễ, nên họ chẳng tới được cái địa vị của cổ nhân.

  68. Người học đạo cần có tánh chân thật, ngay thẳng, chẳng chạy theo thái thế nhân tình, không ham thị hiếu, làm việc không thảng thốt, có đủ biện chứng, thanh tịnh trang nghiêm, cung kính cẩn trọng, trước sau đều lấy danh tiết để tự lập, học theo tác phong của cổ nhân. (4/14/2020)

    Ở trên cương vị làm chủ một ngôi chùa, quý ở chỗ noi chí tiết tháo, làm hạnh thanh tịnh, giữ lòng tin lớn để tiếp đãi người tu hành từ các nơi. Nếu có một mảy may ý nghĩ hẹp hòi, lệch lạc tự dối mình mà không chịu bỏ, liền bị kẻ tiểu nhân dòm ngó, dù cho có được đạo đức như cổ nhân, thì người tu học cũng sẽ nghi ngờ mà chẳng tin vậy.

  69. Muốn thay đổi cái tệ của tiền nhân, không thể bỏ ngay một lúc được. Nên phải nương vào từng việc nào đó mà thay đổi, để kẻ tiểu nhân chẳng ngờ vực, thời mọi người không oán hận. (4/5/2020)

    Người Trụ Trì có ba bí quyết. 

    1. Thấy rõ sự việc. 
    2. Thực hành theo. 
    3. Quả cảm quyết đoán.

    Ba điều này mà để thiếu một, thì thấy sự việc không được rõ ràng, lại bị kẻ tiểu nhân khinh nhờn, tất ngôi Trụ Trì sẽ không được chỉnh đốn vậy.

  70. Cái chí của con người cần phải quy về một, phải giữ cho bền lâu chớ có dời đổi, thì một ngày kia ắt biết được chỗ quy hướng của Diệu Đạo. (3/10/2020)

    Cái học của thánh Hiền, không thể thành tựu ngay được mà cần phải tích lũy. Cái yếu của việc tích lũy, then chốt là ở chỗ chuyên và cần: phải trừ bỏ lòng thị hiếu, thực hành pháp không biết mỏi, về sau mới mở mang rộng rãi ra, thì có thể biết được cái diệu trong thiên hạ.

  71. Chức vụ của trưởng lão có trách nhiệm là phải giữ gìn mối đạo, thực hành phần đạo đức của mình, chẳng phải chỉ lạm dụng cái tên đó vậy. (3/2/2020)

    Cái chức của trưởng lão là cái khí cụ của đạo đức, bậc tiên-thánh kiến tạo Tùng Lâm, đặt ra kỷ cương, lập ra danh vị, tuyển chọn người tu hành có đạo đức để gánh vác cái chức vụ đó. So với người giữ gìn đạo đức, mặc dù trong lành cùng chết già nơi lò gạch, nhưng chẳng bằng người hành đạo lãnh chúng ở chốn Tùng Lâm. Há chẳng phải là nhờ người khéo giữ cái chức trưởng lão, thời đạo đức của Phật tổ mới còn được tồn tại đó sao.

  72. Truyền trì đạo pháp quý nhất ở chỗ chân thật với hết thảy. Nếu không giữ lòng thành thật, chỉ chuộng lừa dối hư danh, đối với đạo lý thời chẳng có lợi ích gì vậy. (2/12/2020)

    Phân biệt điều tà chánh, gạt bỏ mọi vọng tình, đó là cái thật trị tâm. Biết nhân quả, rõ tội phúc, đó là cái thật của tiết tháo. Hoằng đạo đức, tiếp thập phương lui tới, đó là cái thật của trụ trì. Lượng tài năng, giao phó việc, đó là cái thật dùng người. Xét ngôn hạnh, quyết định nên hay không nên, đó là cái thật cầu hiền. Vì thế cái tiết tháo của con người cần nhất ở chỗ thành thật. Nếu có thể giữ một mực như thế không biến đổi, thì dẫu rằng việc khó khăn đến mấy cũng có thể nhất chí được.

  73. Phong cách tiếp dẫn đồ chúng của các bậc Tổ sư, chúng ta không thể dùng cách nhìn của phàm phu mà có thể thấu hiểu hết được. (2/4/2020)

    Ngũ Tổ Diễn, khi thấy đồ chúng mà những ai là người có tiết nghĩa, có thể lập thân được, ở trong chốn trượng đường, dù họ có nghiêm nghị khuôn phép, Tổ cũng không hề ban lời khen thưởng hay lộ sắc mặt yêu thương. Tổ chỉ xét đến những kẻ thiên tà, xiểm nịnh, nhìn vào những chỗ làm hèn mạt không thể dạy bảo được của họ, lại tặng lời an ủi khích lệ. Người đời đối với cách ứng xử này đều không thể đo lường được. Ôi ! đó chính là chỗ thủ xả của Tổ đã sẵn có đường lối vậy.

  74. Sự tương quan giữa trên và dưới phải giao hòa với nhau thì mọi việc mới đi đến chỗ nhất chí. (1/6/2020)

    Đức Phật dạy : tình người nó làm ruộng phúc cho đời, đạo lý đều từ đó mà sinh ra. Cho nên sự tốt xấu của thời, tổn ích của việc, tất nương vào tình người. Tình người có thông tắc, nên mối quan hệ mới phát sinh. Sự việc có hậu bạc, nên vấn đề tổn ích phải đến. Duy chỉ bậc thánh nhân mới hay suốt được cái tình của thiên hạ. Cho nên làm Trụ trì cần ở chỗ được lòng chúng. Được lòng chúng chính là ở chỗ thấy được đạo tình.

  75. Cổ nhân nói: “Biết người thật là khó, thánh nhân còn lo, huống là người khác vậy ư”. (12/22/2019)

    Sự việc có từ ở chỗ vi tế đến rõ ràng, công lao có từ chỗ góp nhỏ mà thành lớn, chưa từng thấy ai không học mà thành tài, không tu mà thành đạt. Nếu hiểu được lý này thì họ có thể tìm được thầy, chọn được bạn, học được đạo, tu được Đức và cũng có thể thi thố được bất cứ việc gì trong thiên hạ. Các bậc tiền bối đều sẵn có tài năng hoàng mỹ, chí khí anh kiệt, các ngài cũng cần phải ấp ủ ở lúc chưa gặp thời cơ, phải ngậm đắng nuốt cay, ngụp lặn cùng với làn sống đời mà chìm nổi đó thôi, đâu có phải là các ngài kém tài xuất chúng vậy.

  76. Chí đạo là con đường thẳng tắp cách xa tình người, nên phải thành tâm chính ý, chớ chuộng kiểu sức thiên tà. Kiểu sức thì gần trá nịnh, thiên tà thì không trung chính, đều không hợp với chí đạo. (12/5/2019)

    Ngài Nguyệt Đường ở nơi nào cũng lấy việc hành đạo làm nhiệm vụ của mình, không cần người hoá chủ, không chuộng đồ cúng dường. Sự ăn uống mỗi năm chỉ tuỳ theo nơi thường trụ có bao nhiêu dùng vậy. Trong chúng có người khởi xướng muốn sung vào việc khất thực hoá đạo, ngài đều từ khước để phòng ngừa tội lỗi ngay khi còn nhỏ nhiệm, ngăn chặn không cho chúng lớn dần, thật là thấm thiết rõ ràng. Những lời nói xác thực đó nay còn văng vẳng bên tai. Ngày nay đem lời nói ấy mà quan sát, há lại chỉ có sự tự bán mình mà thôi đâu.

  77. Cổ đức nói: “nếu chẳng giữ gìn hạnh nhỏ, tất sẽ lụy đến cái đức lớn”. (11/25/2019)

    Phàm gọi là chức trưởng lão thay Phật tuyên dương giáo hóa, thường phải nghĩ tới việc lợi ích tế độ nằm lòng. Nếu khi thực hành công việc đó mà không khoe khoang thời chỗ phổ cập mới rộng, nơi tế độ mới đông. Song le, nếu vạn nhất có cái tâm muốn khoe khoang tài năng của mình, thời cái niềm kiêu hãnh dấy lên, mà cái tâm bất tiếu cũng hiện ra vậy.

  78. Sự hưng thịnh của Pháp môn, đều nhờ vào người có đức mà hưng thịnh, người thời nay thì đều mất vậy. Sự suy vi của Tùng Lâm, phải lấy đó làm chiêm nghiệm. (11/6/2019)

    Điều tiên quyết của người tu hành là căn cứ ở sức làm việc, chỗ dụng tâm hằng ngày, nếu một khi có điều gì cái thời phải ngang đi bằng được. Dù gặp việc gì khó cũng không nên thay đổi ý chí. Nếu đem việc khó ngày hôm nay mà quay đầu đi thẳng chẳng đoái hoài đến, thì làm sao biết được cái khó ở ngày khác lại còn khó hơn ở ngày hôm nay vậy.

  79. Nếu đem tâm ngay thẳng để làm việc đạo thì hầu như khó mà thi thố được. Còn nếu đem tâm cong quẹo để làm trụ trì thì quả thật không phải là chí hướng của người xuất gia. (10/28/2019)

    Bậc chân thật tu hành phải là người chẳng thích lợi , chẳng cầu danh, chẳng trước khen sau chê, chẳng a dung cẩu hợp, chẳng nịnh sắc xảo ngôn . Hơn thế nữa cần phải là người thấu đạo tỏ rõ, phong cách đi đứng khoan thai, có như vậy mới xứng đáng làm người xuất gia, được hàng thức giả kính trọng.

  80. Bậc ngôi chủ của một Tòng Lâm mà không có đủ Đức nghiệp, thì không hay quy nạp sâu rộng được các vị tu hành khắp nơi trong bốn biển. Ngày nay những bậc thầy làm khuôn mẫu cho đời nếu đem so sánh với cổ nhân thì xa cách gấp muôn lần vậy. (10/18/2019)

    Người học đạo khi chưa biết phương hướng của đạo, cần phải tìm thầy bạn để tham vấn học hỏi. Bậc Thiện Tri thức thì không thể đem đạo giáo hóa đơn độc, mà phải nhờ người học đạo giúp đỡ phù trì. Bởi thế làm bậc ngôi chủ của Tòng Lâm muốn hoằng dương Phật pháp, bên cạnh cần có những bậc thầy đạo đức, tổ chức Pháp hội tất phải có những vị hộ pháp hiền trí. Hoằng Đạo được như vậy chẳng khác nào hổ gầm gió mạnh, rồng cuộn mây bay, làm tăng phần rực rỡ tông phong của Phật, Tổ.

  81. Người thời nay, dù theo cơ duyên đã chứng được một niệm đốn ngộ tự lý, nhưng vẫn còn vướng bởi vô thủy tập khí chưa thể gột sạch hết được, nên phải dạy cho họ trừ sạch hiện-nghiệp lưu-thức, đó tức là tu. Nếu không làm như thế thì không có lối đi nào khác để cho họ hướng theo vậy. (10/8/2019)

    Người học đạo phải lấy chỗ liễu ngộ làm kỳ hạn, phải tìm bậc chân Thiện tri thức để quyết-trạch việc Liễu ngộ ấy. Nếu tình kiến còn vướng víu như đầu sợi tơ chưa gột hết, tức vẫn còn là cái cội gốc của sanh tử. Khi tình kiến đã gột sạch hết rồi, còn phải xét đến nguyên do chỗ hết tình kiến đó. Cũng như người ở trong nhà thì những việc ở trong nhà, bất cứ điều gì đều phải hiểu rõ.

  82. Than ôi! người học đạo mà không có sức giác chiếu cũng như con tuấn mã mà không có hàm thiếc và dây cương. Nếu người tu tập mà không y cứ vào giới pháp, không nương theo quy củ phép tắc thì lấy gì để dứt bỏ tham dục, đối trị vọng tưởng. (9/24/2019)

    Con tuấn mã chạy nhanh như vũ bão mà không dám buông chân tự tại, vì nó bị chế ngự bởi hàm thiếc dây cương. Kẻ tiểu nhân cường bạo ngang tàng mà không dám buông ý tung hoành ngang ngược vì nó bị chế ngự bởi hình pháp. Ý thức lưu lãng của con người mà không dám phóng túng buông theo trần duyên là vì nó bị ngăn lại bởi sức giác chiếu. Vì vậy người tu đạo dụng tâm lấy sự giác chiếu làm chính, muôn pháp khác làm trợ thì mới có thể thành tựu được đạo nghiệp.

  83. “Cổ nhân tìm thầy chọn bạn, sớm tối không dám lười biếng, đến những việc như thổi cơm giã gạo cũng vẫn âm thầm chịu đựng, chưa từng tỏ vẻ e ngại vất vả. Người học đạo đều đã từng trải những công việc đó. Nhưng có một điều, nếu tâm mình đoái hoài đến lợi hại, so sánh hơn thua, thời y nhiên sa đọa vào lỗi lầm không hợp với đạo lý. Vậy nên, thân đã bất chính thì sao hay học đạo được ư”. (9/14/2019)

    “Nếu muốn nghiên cứu diệu đạo vô thượng, thì khi cùng cần phải bền, khi già cần phải gắng, không nên noi theo thế tục, đua chen thanh lợi để bỏ mất đức lớn. Ôi! Ngọc quý tiêu biểu ở chỗ nhuận khiết, nên dù màu son tía cũng chẳng hay phai được chất. Tùng cội tiêu biểu ở chỗ tuế hàn, nên dù sương tuyết cũng chẳng hay mất tiết tháo. Thế nên biết, tiết nghĩa là điều lớn trong thiên hạ. Duy cái chỗ tiết tháo của ông đáng chuộng nên ông cần phải tự cường. Cổ nhân nói: “Một cánh chim liệng vút trên cao thật chẳng dễ bì, làn gió mạnh xé tung bầu trời thật không sánh kịp. Nên ta cần phải như thế vậy”.

  84. Học cho rộng, hỏi cho kỹ, suy nghĩ cho cẩn thận, phân biệt cho sáng suốt, làm việc cho hết lòng. (9/4/2019)
    Làm bất cứ việc gì cũng phải suy nghĩ trước: Lời nói mà suy nghĩ trước thì không vấp váp; Việc làm mà tính trước thì không thất bại. Tính nết có định trước mới tránh được lỗi lầm. Khiến người ta nể lời không bằng khiến người ta tin lời. Khiến người ta tin lời không bằng khiến người ta vui vẻ nhận lời. Đem hoạ phước mà răn dọa là khiến người ta sợ. Đem lý lẽ để răn nhắc là khiến người ta tin. Dùng tâm lý mà giác ngộ là khiến người ta vui lòng mà nghe theo vậy.
  85. Người tu hành trong bốn biển có ai lại không muốn cầu đạo, nhưng ở trong số đó, những người rõ nghĩa thấu lý, thì trong ngàn người chẳng được một. Nên người thiện tri thức chẳng lấy lời mà biết hết được tình người, chẳng lấy ý để tuyển chọn người học. (8/19/2019)

    Người học khi động khi tĩnh không thể không xem xét kỹ lưỡng, nói và làm không thể không kê cứu tinh tường. Người nói ít chưa hẳn đã là ngu, kẻ lợi khẩu chưa hẳn đã là trí. Người quê mùa chất phác chưa chắc đã là trái lý, kẻ vâng thuận chưa chắc đã là kẻ vâng thuận. Trong đó, những người tu tập, không ngừng gắng gỏi thực hành, tích luỹ sự học, tài bồi cây đức, nếu không tốn công phu 20-30 năm trời, thời sao hay đến được. Nếu lỡ vấp phải việc gì sai lầm quá lớn thì chốn Tùng Lâm sẽ bỏ họ, trọn đời không thể lập thân được vậy.

  86. Nếu tự mình không phải là bậc ứng chân, nương vào sức từ bi hạnh nguyện mà xuất hiện ở thế gian, thì cái tâm danh lợi và dục vọng tựa hồ như không thể gột bỏ được. (8/12/2019)

    Con người sanh trong khoảng trời đất, bẩm cái khí của âm dương mà thành hình. Thánh nhân biết con người chẳng thể tự mình trừ khử được cái tâm danh lợi dục vọng, nên trước hết phải lấy đạo đức để uốn nắn cái tâm đó cho chánh, rồi sau mới dạy cho Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí mà giáo hóa để đề phòng. Rèn luyện trong ngày qua tháng lại, khiến cho cái tâm tà dục đó không thắng được Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí, mới có thể hoàn toàn được đạo đức vậy.

  87. Con người ai nấy cũng đều hàm chứa cái tánh thiêng liêng, duy ở chỗ khéo siêng năng dẫn dắt mà khiến họ hay tới được vậy. (8/5/2019)

    Phàm là người tu tập thì không có người hiền hay kẻ ngu, mà chỉ căn cứ vào chỗ uốn nắn của bậc Thiện Trí thức để họ biết tôn sùng Đức nghiệp. Đem chỗ trường thí nghiệm để họ phát huy tài năng. Đem chỗ khen thưởng khuyến khích để họ tôn trọng lời nói. Đem chỗ ưu ái để họ bảo toàn tiết tháo. Cứ tích góp như thế qua năm này tháng khác, thì tất nhiên thanh danh và vật chất của họ cũng sẽ đều được phong phú.

  88. Đại thể của người trụ trì phải lấy Tòng Lâm làm nhà. Giao việc nên phải thích nghi, trao phó cần hợp với căn cơ lớn nhỏ. Cất nhắc cần để tâm ở lý an nguy, được mất đều liên can đến nguồn giáo hóa. Làm người mô phạm đâu phải dễ dàng.  (7/29/2019)

    Chưa từng thấy người trụ trì phóng túng mà hay khiến được sự phục tùng của các nạp tử. Chưa từng thấy phương pháp thối nát mà muốn ngăn cấm được tật kiêu mạn trong chốn Tòng Lâm. Người đời nay phần nhiều đều thuận theo tự dục, phá hủy tan nát cái quy củ khuôn phép của tổ Bách Trượng. Lười biếng lại thích ngủ trưa, phần nhiều thiếu sót cả phần tham hội lễ bái. Hoặc có người lại rông rỡ tham lam không kiêng sợ, hoặc lại nương theo lợi dưỡng mà đưa đến việc tranh cãi, ngay cả đến những chuyện ti tiện hẹp hòi, nhơ nhuốc hiểm ác cũng chẳng có từ nan. Than ôi ! như thế mà mong muốn cho Pháp môn hưng thịnh, tông giáo được phát triển, đâu có thể được vậy ư !

  89. Phàm con người lúc bình thường quán chiếu soi vào nội tâm, thì thấy tâm sáng suốt tỏ rõ, nhưng khi giao thiệp với sự việc ở bên ngoài, thì tâm lại hay bị ngang trái hỗn độn, làm mất pháp thể. Vậy nên biết, nếu ai nghĩ đến muốn kế thừa tông phong của Phật Tổ, khai huấn dẫn dắt hàng hậu học, thì không thể không thường tự kiểm trách vậy. (7/22/2019)

    Ngài Tuyết Đường nói: Làm việc gì cũng phải cân nhắc nặng nhẹ, phát ngôn cần phải suy nghĩ trước sau, cốt sao cho hợp với Trung đạo chớ để thiên lệch. Nếu ra hành đạo mà hấp tấp vội vàng thì việc làm khó mà thành tựu. Dẫu cho có thành tựu đi nữa thì cũng chẳng được vẹn toàn. Ta ở trong chúng thấy đầy đủ những việc tổn ích, duy chỉ người có đức, đem lòng khoan dung để khuất phục người, hay mong mỏi ở kẻ hậu lai, những người có trí lực phải xét đó mà làm theo, mới là điều lợi ích tốt đẹp.

  90. Cái pháp của Tỳ-kheo, quý ở chỗ thanh kiệm, đâu nên sài hoang phí khiến kẻ hậu học tập theo thói quen xa hoa đó, tăng thêm cái tâm mong cầu không chán, sao được không hổ thẹn với cổ nhân vậy ư! (7/15/2019)

    Khi ngài Viên Ngộ muốn sửa lại Ngoạ Long Am của Phật-Ấn để làm nơi nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Ngài Cao Am bèn nói: Người trong chốn Thiền-lâm, nếu đã có cái vui đạo nghĩa, thì cần chi đến hình hài bề ngoài. Ta nay đã đến tuổi Tòng-lâm (tuổi ngoài 70), chính cũng như sao Trường-canh và sao Hiểu-nguyệt, bóng sáng chẳng còn được bao lâu. Lều đống ở núi Tây, suối rừng quen thuộc đều là những nơi chốn ta vui về tuổi già, hà tất phải có chỗ riêng cho mình rồi sau mới có thể vui vậy ư!

  91. Tâm nhân nghĩa đạo đức thì thánh hay phàm cũng vẫn đầy đủ không khác, mà chỉ khác nhau ở chỗ đạt được hay không mà thôi. (7/9/2019)

    Đạo đức nhân nghĩa không phải để dành riêng cho cổ nhân, mà người đời nay cũng có phần. Nhưng vì trí thức của họ chẳng sáng tỏ, học vấn của họ chẳng sâu rộng, căn khí không thanh tịnh, chí khí lại hẹp kém, thực hành thì bất lực, lại bị thanh sắc nó di chuyển, nên họ chẳng tự giác được đó vậy. Bởi lẽ, nếu họ chỉ nương vào vọng tưởng tình niệm, tích tụ ngày một dày đặc, nếu đem trừ khử ngay một lúc tất không phải dễ. Vì thế nên họ chẳng tới được cái địa vị của cổ nhân.

  92. Đại phàm con người chỉ biết trách cái lỗi của người, mà không biết đoái hoài đến cái lỗi của chính mình. (7/3/2019)

    Tổ Pháp nhãn bảo ngài Cao Am rằng: tuy có số người có thể thấy được đầu sợi lông nhỏ của loài chim non, nhưng lại không thể nhìn thấy lông mi của chính mình. Tuy nhấc được sức nặng của 1000 quân, nhưng lại không thể tự nhắc nổi thân mình. Cũng như người học chỉ sáng suốt ở chỗ trách người, mà lại mờ mịt ở phần tha thứ lỗi mình, thật chẳng sai khác chút nào vậy.

  93. Ứng thế lãnh chúng, điều cần yếu là pháp lệnh làm đầu. Thực hành pháp lệnh là do trí tuệ và tài năng. Tài năng và không có tài năng là tố phận của mỗi người, đâu có thể giáo hóa được vậy. (6/24/2019)

    Tài trí của con người tự nó có lớn nhỏ, thực không thể do nơi giáo hóa. Cho nên giấy nhỏ không thể gói được vật lớn, dây ngắn không múc được nước nơi giếng sâu. Chim Cú Mèo ban đêm mắt nó có thể thấy được vật nhỏ như con bọ chét. Nhưng về ban ngày thì dù nó có mở mắt to ra cũng không trông thấy được vật lớn như gò núi. Vì lẽ chúng đã có sự an bài phân định riêng biệt vậy.

  94. Phàm gọi là bậc trưởng lão, phải nên đừng ham thích bất cứ một vật gì. Nếu một khi đã ham thích một gì thì sẽ bị giặc ngoại vật đó làm trở ngại.  (6/18/2019)

    Ham thị dục thì tâm tham ái phát sanh. Ham lợi dưỡng thì niệm truy cầu cạnh tranh dấy khởi. Ham thuận theo thì kẻ tiểu nhân a dua tụ họp. Ham thắng phụ thì núi nhân ngã càng cao. Ham vơ vét của dân thì tiếng than oán phát khởi. Tóm lại mà xét cho cùng đều không ngoài ở một tâm này. Tâm nếu chẳng sanh thì muôn pháp tự nhiên hết. Chỗ sở đắc thường ngày chỉ cần đừng nên vượt qua điều răn dạy này thời được. Phàm là người tu hành thì phải gắng sức làm khuôn phép chánh đáng, cũng chính là để cho kẻ hậu học noi theo.

  95. Đại phàm khi bình luận về người, nên ở trong chỗ có lỗi lầm mà tìm ra chỗ không có lỗi, há nên ở trong chỗ không có lỗi lầm mà tìm ra chỗ có lỗi. (6/10/2019)

    Ôi ! nếu không xét được tâm của người, mà lại nghi ngờ và đàm tiếu về việc của người, thì đem cái gì để an ủi công chúng ở chốn Tùng Lâm. Vả lại tài trí và đạo đức của ngài Diệu Hỷ, phát xuất ở thiên tính, lập thân làm việc chỉ theo nghĩa khí, độ lượng lại hơn người. Nay tạo vật ức chế Ngài, tất phải có cái lý của nó vậy. Như thế biết đâu, đó chẳng là cái phúc của Pháp môn ở thời khác vậy ư. Những người được nghe lời trình bày như thế rồi, từ đó trở đi không còn ai bàn luận nữa.

  96. Người học đạo cũng như trồng cây. (6/4/2019)

    Cây vừa mới tốt mà đã chặt, chỉ để cung cấp làm củi đun. Cây sắp lớn mà đã chặt, chỉ có thể làm rui mèn. Cây hơi lớn mà đã chặt, chỉ có thể sung vào làm đòn tay, kèo nhà. Cây đủ già và đủ lớn mới chặt thì có thể dùng làm xà ngang trụ nóc.

    Như vậy, há chẳng phải là dụng công xa rộng thì lợi đó cũng lớn vậy ư! Sở dĩ người xưa chỉ ghi nhớ và thực hành cái đạo đó, cố nhiên là rộng lớn mà không chật hẹp, cái chí đó xa vời mà không thiển cận, coi lời nói đó cao thượng mà không thấp hèn. Tuy có lúc gặp phải thời thế dở dang, gặp lúc đói kém khốn cùng, hay dù phải táng thân mất mạng nơi rừng núi, nhưng cái di Phong lẫm liệt đó, vẫn còn rạng rỡ suốt hàng trăm năm sau, người ta cũng vẫn còn lấy đó làm phép tắc mà truyền trao gìn giữ.

  97. Cổ đức nói: “Đạo cùng chung tu, công cùng chung thành, danh cùng chung lập, vinh cùng chung hưởng”. (5/24/2019)

    Người xưa tu thân trị tâm thì hay với người cùng chung cái đạo đó. Khởi công lập nghiệp thì hay với người cùng chung cái công đó. Khi đạo đã thành, công đã hiển thị hay với người cùng chung cái danh đó. Vậy nên đạo không có gì là chẳng sáng, công không có gì là chẳng thành, danh không có gì là chẳng Vinh.
    Người đời nay thì không thế, họ chỉ chuyên cái đạo vị kỷ, chỉ sợ người ta hơn mình. Họ không biết theo điều thiện làm việc nghĩa để tự rộng. Chỉ chuyên đưa cái công về mình, không muốn người khác dự phần vào đó. Họ lại không biết dùng người hiền cùng kẻ tài năng để tự lớn mình. Vì thế nên đạo không tránh khỏi sự che lấp, công không tránh khỏi sự tổn hại, danh không tránh khỏi sự nhục nhã.
    Đó là ba điều phân cách giữa người học đạo xưa và nay vậy.

  98. Đông Sơn Diễn thiền sư dạy: Nếu thực tập công phu, luôn luôn kiểm điểm, thường thường xét nét, thế này là chỗ đắc lực, thế kia là chỗ không đắc lực, thế này là chỗ được, thế kia là chỗ mất. (5/16/2019)

    Có những kẻ vừa ngồi lên bồ-đoàn liền ngủ gật, đến lúc tỉnh thì tâm tưởng lăng xăng, vừa xuống bồ-đoàn là nói chuyện vang rân. Học đạo như thế đến Đức Phật Di Lặc ra đời cũng chưa kết quả. Phải sáng suốt, mạnh mẽ đề khởi câu thoại đầu, sáng tham, tối tham, cùng với buồn ngủ, loạn tưởng chống nhau, không nên ngồi trong vô sự. Lại không nên trên bồ-đoàn ngồi như chết. Nếu tạp niệm dấy khởi, càng dụng tâm tranh đấu thì niệm càng nhiều, chi bằng nhẹ nhàng buông xả, bước xuống đất đi một vòng. Trở lại bồ-đoàn mở mắt, để hai bàn tay ngón cái gối đầu nhau, dựng xương sống thẳng đứng, y như trước để khởi thoại đầu, liền có cảm giác mát mẻ, y như nồi nước sôi vừa được đổ vào một gáo nước lạnh.

  99. Đạo đức tức là gốc của Tùng Lâm, người xuất gia là gốc của đạo đức. (5/2/2019)

    Người trụ trì bỏ rơi và chán ghét chúng xuất gia tức là quên mất đạo đức. Nếu đã quên mất đạo đức thì còn đem gì để sửa sang cho việc giáo hóa, chỉnh đốn chốn Tùng Lâm, dụ dẫn người đến tu học. Cổ nhân xét gốc để chỉnh ngọn, nên chỉ lo không thực hành được phần đạo đức, chứ không lo mất nơi chốn của Tùng Lâm. Cho nên nói: “Tùng Lâm giữ gìn người tu, người tu giữ gìn đạo đức”. Người trụ trì mà không có đạo đức, thì chốn Tùng Lâm phải hoang phế vậy.

  100. Thiền sư Hoặc Am dạy chúng (4/25/2019)

    Làm bậc Thiện Trí thức, điều cốt yếu là ở chỗ nhận biết được người hiền, không phải ở chỗ tự mình là người hiền. Cho nên, kẻ nào hại người hiền là kẻ ngu, ém nhẹm người hiền là kẻ tối, ganh ghét người hiền là kẻ vụng về. Vì vậy, gầy dựng được cái vinh hiển cho thân mình, không bằng tạo dựng được cái tiếng thơm một đời. Tạo dựng tiếng thơm một đời không bằng thành tựu cho một người xuất gia tu hành có hiền đức, để kẻ hậu học có được bậc thầy, và chốn Tùng Lâm có chủ vậy.