Những Câu Nói Cho Một Ngày

  1. Bậc chân thật tu hành thì luôn luôn nghĩ tới việc lớn của sinh tử, đối trước chúng nhân khai thị là để quyết đoán chỗ nghi ngờ.  Một khi đã phát minh được chân lý, thì chưa bao giờ khởi ra tâm sanh diệt nữa vậy (8/14/2017)

     

    Các bậc cổ nhân, mỗi khi thượng đường, trước hết đề ra cương yếu của đại pháp, rồi tham vấn đại chúng, để người học đạo tới lui thỉnh cầu pháp lợi, tùy theo chỗ hỏi và trả lời, mà hình thành phương thức vấn đáp ngộ đạo. Bậc tiên thánh vị pháp quên tình, chỉ muốn cùng nhau xây dựng việc truyền pháp giáo hóa, nên mới đặt ra phương thức thù xướng lẫn nhau, mong cho giáo pháp được tồn tại lâu dài ở thế gian, chứ không hề dung chứa tâm sinh diệt mà gây ra ác niệm ấy vậy!

  2. Đạo đức và ngôn hạnh là gốc của sự giáo hóa, nhân nghĩa và lễ pháp là ngọn của sự giáo hóa. Không có gốc thì chẳng hay đứng được, không có ngọn thì chẳng hay thành được. Nên nói: Người học đạo thì giữ gìn ngôi Tự Viện, ngôi Tự Viện thì giữ gìn đạo đức vậy. (7/30/2017)

    Bậc Tiên Thánh thấy người học đạo không hay tự trị được nên mới kiến tạo Tự Viện để họ có chỗ an trụ, suy cử người trụ trì để thống lãnh họ.  Nhưng cái tôn của Tự Viện không phải là vì trụ trì, không phải là vì người học đạo, càng không phải vì cơm áo, vật dụng, thuốc thang đầy đủ,… mà chính là vì làm hưng thạnh cái đạo của Phật Tổ.  Bởi thế, người khéo trụ trì trước hết phải tôn sùng đạo đức, gìn giữ ngôn hạnh.  Người khéo học đạo tất nhiên phải biết giữ nhân nghĩa, tuân lễ pháp vậy.

  3. Việc đúng lý, hợp với đạo đức thì dẫu có hao phí lớn lao để làm theo cũng chẳng tổn hại gì. Nếu là sự việc trái đạo đức thì dầu là chỗ dùng sức rất nhỏ để trừ bỏ đi thì việc càng phải nên làm (7/14/2017)

    Nếu tự mình không phải là bậc thánh nhân xuất thế, nương vào sức từ bi hạnh nguyện mà thị hiện ở thế gian, thì cái tâm danh lợi và dục vọng tựa hồ như không thể gột bỏ được.  Chỉ có thánh nhân biết con người chẳng thể trừ khử được cái danh lợi dục vọng, nên trước hết lấy phần đạo đức để uốn nắn cái tâm đó cho mình, vậy sau mới lấy nhân, nghĩa, lễ, trí tín mà giáo hóa để ngăn ngừa, rèn luyện theo ngày qua tháng lại, khiến cho cái tâm lợi dục đó không thắng được đạo đức vậy.

     

  4. Người học đạo nếu chỉ học phần ngọn, hấp thụ phần ngoài da, rút cuộc không thể cứu minh được chỗ cao xa diệu mầu. Muốn nghiên cứu đại đạo cần phải cùng tận chỗ cao sâu, lấy đó chiếu sáng chỗ u huyền vi diệu thì ứng biến không cùng. (6/28/2017)

    Học đạo tới chỗ ngộ là khó, đã ngộ rồi mà giữ được lại là khó, đã giữ được mà thực hành theo cũng lại là khó.  Nay đương lúc thực hành đạo thì cái khó lại hơn cả khi ngộ đạo và giữ đạo.  Vì lẽ ngộ đạo và giữ đạo thì chỉ tinh tiến và kiên trì, gắng gỏi ở chỗ hết sức mình mà thôi.  Còn việc hành đạo thì tất phải bình đẳng ở nơi tâm, thề chết quên mình để đem lợi ích cho người làm nhiệm vụ. Nếu tâm chẳng bình đẳng, lời thề không vững chắc thì tổn và ích bị đảo ngược, liền sa ngã vào con đường làm thầy việc thế tục, đó là điều nên sợ hãi.

     

  5. Người tham thiền cần phải có tri thức cao xa, chí khí vượt bực, lời nói và việc làm phải giữ lòng tin với người, chớ có theo thế lợi mà cẩu thả làm càn. (6/21/2017)

    Tu tập thiền cần có tư chất đặc biệt, khi nói năng lúc lặng thinh đều phải giữ cho được trung dung chừng độ, dù chỉ nói những câu chuyện tầm thường cũng cần có lý do xác đáng. Được như thế thì tự nhiên chẳng bị người trên kẻ dưới dò xét đánh giá, chẳng bị thời gian hay địa điểm mà phân làm cao thấp vậy.