Những Câu Nói Cho Một Ngày

  1.  Người khéo học đạo trước hết phải trị nơi nội tâm để chống lại ngoại vật, đừng có tham ngoại vật để làm hại nội tâm. Cho nên muốn dẫn đạo được sự vật điều cần thiết là ở chỗ tâm thanh tịnh. Muốn chính người tất nhiên trước phải chính mình. Nếu tâm đã chính, thân đã lập mà vạn vật không theo chỗ giáo hóa thì việc đó chưa từng có vậy.  (12/14/2017)

    Phàm là kẻ sĩ học đạo cần phải chính tâm làm đầu, vậy sau mới có thể chính mình và chính sự vật. Tâm đã được chấn chỉnh mà thân lại loạn là điều không thể xảy ra.  Do đó tâm đã chính thì an định được vạn vật. Giáo pháp của Phật tổ do từ bên trong mà kịp đến bên ngoài, từ gần đến xa. Mê hoặc thanh sắc ở bên ngoài là bệnh của tứ chi. Vọng tình phát khởi ở trong là bệnh của tâm phúc. Bởi lẽ ấy, phải lấy nhất tâm làm cội gốc, muôn sự bên ngoài là cành lá. Nếu cội gốc chắc khỏe thì cành lá tươi tốt, cội gốc khô gầy thì cành lá tất héo gãy vậy.

  2. Than ôi! người học đạo mà không có sức giác chiếu cũng như con tuấn mã mà không có hàm thiếc và dây cương. Nếu người tu tập mà không y cứ vào giới pháp, không nương theo quy củ phép tắc thì lấy gì để dứt bỏ tham dục, đối trị vọng tưởng.  (12/10/2017)
    Con tuấn mã chạy nhanh như vũ bão mà không dám buông chân tự tại, vì nó bị chế ngự bởi hàm thiếc dây cương. Kẻ tiểu nhân cường bạo ngang tàng mà không dám buông ý tung hoành ngang ngược vì nó bị chế ngự bởi hình pháp. Ý thức lưu lãng của con người mà không dám phóng túng buông theo trần duyên là vì nó bị ngăn lại bởi sức giác chiếu. Vì vậy người tu đạo dụng tâm lấy sự giác chiếu làm chính, muôn pháp khác làm trợ thì mới có thể thành tựu được đạo nghiệp.
  3. Yêu chuộng, ganh ghét, đố kị trong sự khác biệt hoặc chung đồng đều là thường tình của con người. Duy chỉ có bậc hiền đạt cao minh mới không bị chúng lay chuyển. (12/4/2017)

    Đạo của Phật tổ, chẳng qua giữ được ở mức trung dung, vượt quá mức trung dung thì sẽ bị thiên lệch. Việc ở trong thiên hạ không nên làm cho ưng ý hài lòng hết, vì khi sự việc mỗi mỗi đều làm cho thoả mãn ưng ý hết thì sẽ phát sanh hoạ hoạn.  Con người xưa và nay vì không biết tiết chế, không khéo gìn giữ cẩn thận nên đưa đến nguy vong rất nhiều. Song le người ở đời ai là người không có lỗi vậy ư? Chỉ có bậc hiền thiện thấu hiểu được sự việc, không hối tiếc sửa đổi điều lỗi để làm mới, nên gọi là được vậy.

  4. Phương pháp nhiếp phục người: ban thưởng không nên quá mức độ, quá mức độ dễ khiến người sanh kiêu căng. Xử phạt không nên quá nghiêm khắc, quá nghiêm khắc tất sẽ làm cho người sanh oán trách. (11/30/2017)
    Với người tuy cũng có công, hoặc công không xứng đáng mà thưởng họ quá trọng hậu, phạm tội không đáng trách mà lại phạt quá nặng nề, như vậy sẽ khiến cho kẻ tiểu nhân sanh ra kiêu căng và oán hận. Muốn ban thưởng mà khiến người không kiêu căng, xử phạt mà người không oán trách, tất nhiên phải thưởng ban cho kẻ có công, chứ không nên thưởng ban bừa bãi.  Xử phạt đối với kẻ có tội, chứ không nên làm lớn chuyện đối với người không lỗi.  Thế nên thưởng ban tuy hậu mà người không kiêu căng, xử phạt tuy nghiêm mà người không oán vậy.
  5. Người học đạo cần yếu ở chỗ lòng thành thật mà hướng về đường chính, tuy là kẻ ngu si cũng có thể dùng được việc. Người với tâm xiểm nịnh, lại theo lối tà, tuy là kẻ trí tuệ chung quy cũng chỉ làm hại cho đạo. Do đó, người với lòng bất chính, dù là kẻ có tài năng, kết cục cũng vẫn không thể lập thân được. (11/20/2017)

    Người hiền kẻ bất tiếu tương phản nhau nên cần phải lựa chọn. Người hiền giữ đạo đức nhân nghĩa để lập thân, kẻ bất tiếu ham thế lợi để dụng sự. Người hiền khi đắc chí tất làm theo chỗ đã học của mình, kẻ bất tiếu ở ngôi vị nào cũng chỉ chiếm cứ riêng tư. Ghét kẻ hiền, ganh người tài, ham thị dục cầu lợi dưỡng, làm bất cứ một việc gì họ cũng chẳng từ nan. Thế nên, được người hiền thì Tùng Lâm hưng thịnh, dùng kẻ bất tiếu thì Tùng Lâm suy vi. Nếu trong Tùng Lâm có một kẻ bất tiếu xen vào thì tất nhiên nơi đó không thể yên tĩnh được.