*

Câu Nói cho Một Ngày

Hãy luôn là người tử tế bạn nhé!

Làm một người tử tế thì không vì phụ thuộc vào tôn giáo, địa vị xã hội, sắc tộc, màu da, quan điểm chính trị hay do nền văn hóa mà bạn sinh ra. Bạn có tử tế hay không là tuỳ thuộc vào cách bạn cư xử thế nào với người khác vậy.

bài đã đăng…


Lịch Sinh Hoạt

Lễ Chẩn Tế


Chùa Quan Âm Orange County Trực Tuyến

KINH

  • Thứ Hai, ngày 19 tháng Tư, năm 2021

  • BÀI HỌC CHO MỖI TUẦN

    ĐỨC PHẬT và VUA TRỜI

    Một vị Vua Trời đến gặp Phật trong một hóa thân người Bà La Môn, với vẻ
    mặt rạng rỡ và bộ trang phục trắng như tuyết. Vị Vua Trời hỏi nhiều câu mà đức
    Phật trả lời được ghi lại như sau.
    Vua Trời hỏi: – Bạch đức Thế Tôn !
    Thanh kiếm nào sắc bén nhất?
    Chất độc nào tàn hại nhất Ngọn lửa nào dữ dội nhất?
    Bóng đêm nào đen tối nhất?
    Ðức Phật đáp:
    Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất,
    Dục vọng là chất độc tàn hại nhất,
    Đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất,
    Vô minh là bóng đêm đen tối nhất.
    Vị Vua Trời lại hỏi: – Bạch đức Thế Tôn !
    Ai là người lợi lạc nhiều nhất?
    Ai là người chịu thiệt thòi nhất?
    Áo giáp nào không thể bị xuyên thủng?
    Vũ khí nào lợi hại nhất?
    Ðức Phật trả lời:
    Người lợi lạc nhiều nhất là người đã cho đi nhiều, mà không thấy đã cho.
    Kẻ chịu thiệt thòi nhất là kẻ chỉ biết nhận một cách tham lam mà không
    chút biết ơn.
    Nhẫn nhục là áo giáp không xuyên thủng được.
    Trí tuệ là vũ khí lợi hại nhất.
    Vị Vua Trời hỏi: – Bạch đức Thế Tôn !
    Ai là kẻ trộm nguy hiểm nhất?
    Cái gì là kho tàng quý báu nhất?

    Đọc trọn bài, bấm đây…

     


    Chủ Đề Thiền Tập Cuối Tuần

    ĂN CƠM CHÙA

    Ông bà mình ngày xưa dạy rồi, học ăn xong rồi mới học nói, hay là
    nhập gia tùy tục. Cho nên khi đi đến chỗ nào, nơi nào lạ lạ thì mình
    dành chút thời gian quý báu ra để hỏi han, hay tinh mắt hơn là để ý,
    bắt chước người ta làm kiểu gì thì mình làm theo. Chứ để một mình
    một kiểu, nói theo kiểu xì tin là “mẹ thiên hạ” thì không có được.
    Cái chuyện ăn là cái vấn đề muôn thuở, ở đâu cũng có những quy
    tắc và nghĩ lễ riêng. Mỗi nước mỗi khác, mỗi dân tộc mỗi khác, mỗi
    nhà mỗi khác. Cách ăn của Việt Nam nó khác với cách ăn của Nhựt
    Bổn, cách ăn của người Kinh khác với người đồng bào, cách ăn của
    dân quê khác với cách ăn của thành thị, cách ăn ngoài xã hội khác với
    cách ăn trong chùa. Nên khi đi chùa mình để ý một chút hay cố gắng
    chậm lại một nhịp để thấy người ta làm rồi bắt chước đặng nhìn vô nó
    thấy đẹp, người ta kêu Phật tử chùa này dễ thương. Bởi mấy này chỉ
    có trong Luật xuất gia mới ghi, Phật tử không được tìm hiểu nhiều nên
    nhiều khi góp ý cũng ngại, mà không góp ý thì ngó hổng ưng cái bụng.
    Khi tới giờ cơm, mấy chùa thường đánh bảng hay kiểng, miễn là cái
    gì kêu thành tiếng để người ta biết tới giờ cơm mà tới. Nên khi tới
    chùa làm công quả, nghe tiếng gõ thì tới ngay nhà ăn giùm, đừng giả
    lơ như nai vàng ngơ ngác,

    Đọc trọn bài, bấm đây…



    Bài Học Mỗi Sám Hối

    NGƯỜI CON MÙ CỦA VUA A-DỤC

    Hai trăm năm sau ngày Phật Cồ-đàm nhập diệt, một viên tướng tên là Adục
    (Ashoka) nắm quyền lãnh đạo Ấn Độ. Là một vị vua đầy uy quyền, ông
    thống nhất sứ xở chia năm xẻ bảy, cho xây đường xá, đào giếng, bệnh viện
    nhà nghỉ và nhất là bảo tháp, đền miếu, mà ngày nay người ta vẫn còn xem
    là một trong những công trình to lớn của con người.
    Mới đầu A-dục vương là một con người hiếu chiến, nhưng về sau ông
    được một Tăng sĩ Phật giáo khuyên nên theo chủ trương hòa hiếu, bất bạo
    động. Nhà vua gặp vị Tăng sĩ này lần đầu trên đường đầy bụi bặm và thấy
    xót thương. Nhưng khi tới gần, ông nhận ra ánh sáng an tịnh trên khuôn
    mặt vị tu sĩ, và ông thấy nơi người du khất này một cái gì mà một Quốc
    vương như ông tìm kiếm lâu ngày chưa được.
    A-dục gia nhập Giáo hội và bắt đầu thiền định. Ông đi sâu vào giáo lý
    của Phật và nhiều lần hành hương đến thăm cây Bồ-đề tại Giác Thành, một
    gốc cây Thánh vì đây là nơi Phật Cồ-đàm thành đạo.
    Trước đó không lâu, vua A-dục lấy vợ, nàng tên là Tisja Rakscha. Vị
    hoàng hậu này không vui khi thấy nhà vua cứ đến tham vấn Tăng đoàn,
    không quan tâm đến nàng. Tisja Rakscha cảm giác bị bỏ bê và ghen tức đến
    mức nàng sai cận thần ghi chép giờ giấc nhà vua đến Giác Thành bao nhiêu
    và thời gian dành cho nàng bao nhiêu.
    Cuối cùng khi so sánh, nàng giận dữ tới mức sai cận thần Đọc trọn bài, bấm đây…


    Bài Đọc Cho Một Tuần

    CÓ PHẬT Ở TRÊN ĐỜI CHĂNG?

    Thợ hớt tóc vừa đưa một đường kéo ngọt xớt tỉa chỏm tóc lòa xòa trước trán thân chủ vừa phán một câu chắc nịch:

    – Làm gì có ông Phật trên đời …

    Người khách hỏi:

    – Tại sao bác nói thế ?

    Bác thợ nói luôn một mạch:

    – Thì cứ ra phố mà xem, nhiều trẻ em phải lang thang kiếm sống, lắm người già yếu còn phải còng lưng dầm mưa dãi nắng bán rong, bao kẻ không nhà đêm đêm vẫn mượn vỉa hè nằm co ro lăn lóc, chưa kể là vào các bệnh viện nào cũng thấy chen chúc và đầy dẫy nghịch cảnh đau lòng …

    Nếu quả thật trên đời này có một ông Phật từ bi luôn thương xót chúng sinh, thì cớ sao những mảnh đời khổ ải đó lại không được Ngài cứu vớt!?

    Ông khách làm thinh.

    Khi trả tiền xong, khách bước ra khỏi tiệm hớt tóc và bắt gặp bên kia đường một người râu tóc lùm xùm, thậm thượt, rõ là đã lâu ngày không hớt không cạo. Khách liền quày trở vào tiệm nói lớn:

    – Bác thấy đó, trên đời này làm gì có thợ hớt tóc !

    Bác thợ sửng sốt:

    – Nói vậy mà nghe được à! Thế tôi là ai? Ai vừa mới hớt tóc cho anh ở đây?

    Ông khách kéo bác thợ cắt tóc ra cửa, chỉ sang bên kia đường:

    – Đấy ! Thợ hớt tóc không hề có, vì nếu có thì người kia đã không phải để râu tóc lùm xùm, thậm thượt như vậy .

    Bác thợ hớt tóc:

    – Sai bét ! Thợ hớt tóc vẫn luôn có, nhưng tay đó không chịu bước vào tiệm thì dẫu có đông có nhiều chăng nữa, thợ hớt tóc cũng đành bó tay.

    Khách mỉm cười:

    – Chính xác ! Đức Phật cũng vậy mà thôi. Ngài luôn luôn đưa tay ra chờ đợi chúng ta, nhưng chúng ta không chịu tìm đến mà nắm lấy tay Ngài.

    Chúng ta luôn kiêu ngạo với cái ‘Tôi’ ảo tưởng của mình. Đó là nguyên do sâu xa của mọi nỗi đau khổ trên thế gian này!


    Google Map