*

Câu Nói cho Một Ngày

Hãy quay về nương tựa Hải Đảo của tự thân, mà chẳng phải là ai khác. 

Đừng ỷ lại hay dựa dẫm vào bất cứ ai trên cuộc đời này, vi ngay cả cái bóng của chính mình cũng sẽ rời bỏ ta khi ta ở trong chỗ tối.

bài đã đăng…

TÂM THƯ TÌM NGƯỜI HIẾN TỦY

Xin Gửi lời chào tốt lành nhất đến với liệt quý vị cùng bạn hữu gần xa

Mình tên là Hallie Nguyễn Đoàn Phương Hà

Gần đây Hallie đã phát hiện ra rằng mình bị ung thư máu, dạng bạch cầu nguyên bào cấp tính.  Hallie vẫn giữ tinh thần lạc quan và đã trải qua quá trình hóa trị chuyên sâu trong mấy tuần qua, để chiến đấu với căn bệnh ung thư này và cố gắng làm cho nó thuyên giảm. Tuy nhiên, chẩn đoán quá trình hóa trị không mấy khả quan và nguy cơ tái phát thì lại cao. Hallie cần phải cấy ghép tế bào gốc / tủy xương thì mới có cơ hội chữa khỏi vì đặc điểm di truyền của căn bệnh này. Đọc trọn bài, bấm đây…


Lịch Sinh Hoạt


Chùa Quan Âm Orange County Trực Tuyến

KINH

quanamus.files.wordpress.com/2020/06/2020-kinh-duoc-su-bon-nguyen-cong-duc-live-stream-1.pdf(opens in a new tab)


BÀI HỌC CHO MỖI TUẦN

VỊ TỲ KHƯU MẮT MÙ

Chuyện kể rằng, tại kinh thành Sāvatthi có ông Mahāsuvaṇṇa là một bậc phú
hào, gia tài, của cải không biết để đâu cho hết nhưng lại hiếm muộn con cái.
Một hôm, nhân đi tắm về, bên vệ đường, trông thấy một cây đại thụ, cành nhánh
sum suê, ông tự nghĩ: “Nơi xanh tốt, um tùm, mát mẻ như thế này, chắc phải có
một vị thần linh nhiều oai lực trấn ngự!” Ông phú hộ bèn thuê người dọn dẹp sạch
sẽ quanh gốc cây, cho trải một lớp cát trắng bên trong rồi xây một tường rào bảo
vệ. Xong, ông trang trí thêm cờ ngũ sắc, thắp đèn sáng, sắm sanh một mâm lễ vật,
dâng lên thọ thần, khấn vái, cầu nguyện rằng:
“Xin ngài hãy ban cho tôi một mụn con, trai hay gái cũng được, tôi sẽ tạ ơn lễ vật
hậu hỹ, cúng tế hằng kỳ!”
Quả là có “thần linh cảm ứng” thật, vì không bao lâu, vợ ông phú hộ thọ thai.
Mừng quá, ông không tiếc tiền của mua thuốc thang cho bà bảo dưỡng thai nhi.
Gần mười tháng sau, bà sinh hạ một cậu con trai. Ông Mahāsuvaṇṇa tự nghĩ: “ Nhờ
ta chăm sóc, bảo hộ cây đại thụ, thần linh cảm kích mới cho ta đứa con cầu tự – vậy
ta đặt tên nó là Pāla(1). Thời gian sau, bà lại sinh thêm cho ông một quý tử nữa. Thế
là đứa con đầu, ông đặt tên là Mahāpāla (Đại Hộ), đứa con sau được đặt tên là
Cullapāla (Tiểu Hộ).
Khi hai trẻ lớn khôn, ông bà Mahāsuvaṇṇa lựa chọn nơi xứng đáng để lập gia
thất cho hai người nhưng họ chưa chịu. Tuy nhiên, Đọc trọn bài, bấm đây…

 


Chủ Đề Thiền Tập Cuối Tuần

LÒNG VỊ THA & SỰ OÁN GIẬN

Tại một ngôi Chùa nhỏ trên núi, có một chú tiểu rất hay oán hận
và không muốn tha thứ lỗi lầm cho ai.
Vào một buổi sáng như thường lệ, Lão Hoà Thượng đang nấu
cơm. Chú tiểu chạy vào bếp và phàn nàn và rất bực bội giận dữ
với những người đối xử không tốt với mình cho Lão Hoà Thượng
nghe.
” Bạch Thầy!!! Con không làm gì sai trái, không lười biếng, . . .
tại sao mọi người lại đối xử với con như vậy? Khiến con rất phiền
não và sân giận?”
Lão Hoà Thượng đưa cho chú một túi khoai tây to và nói:
” Mỗi khi oán giận hoặc không muốn tha thứ lỗi lầm cho ai, con
viết tên của người đó lên một củ khoai tây rồi cho vào túi bóng”.
Chú không thích lắm, nhưng không dám cãi lại Lão Hoà
Thượng, liền viết tên những kẻ mình không ưa, hay oán hận rồi
cho vào túi. Chỉ một lúc sau chiếc túi nào của chú cũng đã căng
nặng và đầy khoai tây. Thậm chí một túi không chứa hết khoai,
phải thêm một túi nhỏ kèm theo.
Sau đó Lão Hoà Thượng yêu cầu chú hãy mang theo bên mình
túi khoai tây đó bất cứ nơi đâu và bất cứ khi nào trong một tuần lễ.
Lên tụng kinh thì mang vào chỗ ngồi, về phòng thì mang vào tận
giường ngủ, thậm chí khi đi làm việc cũng phải đem theo. Đọc trọn bài, bấm đây…


Có lẽ chúng ta, ai cũng từng ra sức can ngăn một người nào đó, muốn
họ dừng lại, vì sợ rằng, khi làm điều ấy họ sẽ khổ đau, chúng ta quả quyết,
thứ mà họ cần khi đó là dừng lại; nhưng thật ra, đau khổ mới chính là
thứ mà họ cần ngay thời điểm đó, vì nếu chưa bị đau khổ bởi chính hành
động của mình, thì những người chung quanh có nói thế nào họ cũng sẽ
không dừng lại. Con người thường vậy, chỉ nhận biết thật sâu sắc điều gì
đó thông qua kinh nghiệm của chính mình. Và bản mỗi thân chúng ta
cũng đã nhiều lần bỏ qua sự can ngăn của những người chung quanh,
mãi đến khi thật đau mới chịu dừng lại. Đọc trọn bài, bấm đây…


Bài Học Cho Một Tuần

CÓ PHẬT Ở TRÊN ĐỜI CHĂNG?

Thợ hớt tóc vừa đưa một đường kéo ngọt xớt tỉa chỏm tóc lòa xòa trước trán thân chủ vừa phán một câu chắc nịch:

– Làm gì có ông Phật trên đời …

Người khách hỏi:

– Tại sao bác nói thế ?

Bác thợ nói luôn một mạch:

– Thì cứ ra phố mà xem, nhiều trẻ em phải lang thang kiếm sống, lắm người già yếu còn phải còng lưng dầm mưa dãi nắng bán rong, bao kẻ không nhà đêm đêm vẫn mượn vỉa hè nằm co ro lăn lóc, chưa kể là vào các bệnh viện nào cũng thấy chen chúc và đầy dẫy nghịch cảnh đau lòng …

Nếu quả thật trên đời này có một ông Phật từ bi luôn thương xót chúng sinh, thì cớ sao những mảnh đời khổ ải đó lại không được Ngài cứu vớt!?

Ông khách làm thinh.

Khi trả tiền xong, khách bước ra khỏi tiệm hớt tóc và bắt gặp bên kia đường một người râu tóc lùm xùm, thậm thượt, rõ là đã lâu ngày không hớt không cạo. Khách liền quày trở vào tiệm nói lớn:

– Bác thấy đó, trên đời này làm gì có thợ hớt tóc !

Bác thợ sửng sốt:

– Nói vậy mà nghe được à! Thế tôi là ai? Ai vừa mới hớt tóc cho anh ở đây?

Ông khách kéo bác thợ cắt tóc ra cửa, chỉ sang bên kia đường:

– Đấy ! Thợ hớt tóc không hề có, vì nếu có thì người kia đã không phải để râu tóc lùm xùm, thậm thượt như vậy .

Bác thợ hớt tóc:

– Sai bét ! Thợ hớt tóc vẫn luôn có, nhưng tay đó không chịu bước vào tiệm thì dẫu có đông có nhiều chăng nữa, thợ hớt tóc cũng đành bó tay.

Khách mỉm cười:

– Chính xác ! Đức Phật cũng vậy mà thôi. Ngài luôn luôn đưa tay ra chờ đợi chúng ta, nhưng chúng ta không chịu tìm đến mà nắm lấy tay Ngài.

Chúng ta luôn kiêu ngạo với cái ‘Tôi’ ảo tưởng của mình. Đó là nguyên do sâu xa của mọi nỗi đau khổ trên thế gian này!

Bài Học Mỗi Sám Hối


Ngày xưa, trong thành Xá Vệ, có một người nhà rất giàu, tên gọi là Sư Chất,
đã hơn 40 tuổi rồi mà chưa có con. Hai vợ chồng rất lo lắng, đến nhà Bà La
Môn xin bốc một quẻ bói xem sau này có sinh được đứa con trai hay con gái
nào không? Nhưng họ vô cùng thất vọng nghe thầy bói trả lời rằng suốt đời
họ sẽ không có con.
Sư Chất nghe thế không chịu tin, lại đi tìm một ông thầy tướng số khác,
cao tay ấn hơn, nhiều kinh nghiệm hơn và xin bốc quẻ. Lạ thay, vị thầy tướng
này vốn được mọi người tôn kính và khen ngợi là bói linh như thần, lại cũng
làm cho Sư Chất thất vọng. Sư Chất đi về mà lòng phiền muộn, bỗng sực nhớ
đến Bậc Giác Ngộ – Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, tự nghĩ:

  • “Đức Phật là giáo chủ của trời và người, là bậc Nhất thiết trí, không có gì
    là Ngài không biết, không có gì là Ngài không hiểu, tại sao ta lại không đến
    gặp Ngài xin chỉ giáo?”
    Nghĩ đến đây, ông bèn nhắm hướng Kỳ Viên tinh xá mà đi. Cung kính
    đảnh lễ đức Phật xong, ông chắp tay bạch:
  • Bạch đức Thế Tôn đại bi, xin Ngài thương xót chúng sinh ngu si mà chỉ
    giáo. Con có chút ưu tư, năm nay đã hơn 40 tuổi, mà chưa có đứa con trai nối
    dõi, đó là do nhân duyên gì, cúi xin đức Phật khai thị.
    Đức Phật trả lời:
  • Không lâu nữa ông sẽ có một đứa con trai, vừa có phúc lại vừa có đức,
    chỉ có điều là khi nó vừa lớn nó sẽ xin xuất gia.
    Nghe tin này, Sư Chất rất đỗi vui mừng, thành tâm đảnh lễ chân Phật, rồi
    thỉnh cầu: Đọc trọn bài, bấm đây…


Google Map