Người chân thật tu đạo tất chẳng thích lợi, chẳng cầu danh, chẳng trước khen sau chê, chẳng a dua ô hợp, chẳng nịnh sắc xảo ngôn. Tự nhiên có được dáng người thong dong, đi đứng khoan thai, đối với lý đạo tự nhiên thấu đạt tỏ rõ.

Chẳng liễu ngộ được gốc đạo, tất chìm đắm trong biển sanh tử. Sáu căn vừa tiếp xúc với cảnh duyên liền sanh khởi các

Người tu hành cần phải siêng năng tham cứu, bỏ hư lấy thật, nhận chân được bản lai diện mục, xét được đến chỗ vi tế. Được vậy thì Tự Viện không cứ là lớn hay nhỏ, chúng bất luận nhiều hay ít, chỉ cần có thể thích ứng với chỗ dùng của nó thì đều có thể theo đó mà giáo hóa được vậy.

Các bậc cổ đức xưa kia, đâu phải là hạng kém tài xuất chúng, các ngài vốn có sẵn tài năng to lớn, chí khí

Tự mình không có đức nghiệp, nên không hay quy nạp được những người đến phát tâm xuất gia tu đạo. Mỗi lần suy gẫm về điều đó mà sanh lòng hỗ thẹn. Luận việc của ngày nay thì biết, làm bậc thầy là làm người khuôn phép cho đời, thế nhưng nếu đem so sánh với cổ nhân thì khác biệt nhau gấp muôn trùng vậy.

Người học đạo khi chưa biết phương hướng của đạo, cần phải tìm thầy bạn để tham vấn. Bậc Thiện Trí thức không thể đem

1 2 3 17